Em bé Đồng Hới; Em bé và biển cả
Em bé thủ thỉ kể
Về ước mơ bay xa
Muốn rời khỏi ngôi nhà
Một ngày không có biển
Sóng vỗ về lưu luyến
Biển sẽ mãi ở bên
Gửi con sóng dịu êm
Nằm trong trái tim nhỏ.
Cơn mưa; chúng ta còn lại gì
tại sao chúng ta cần phải hiểu
những cánh rừng trồng mênh mông
một loại cây một mục đích
từ khi loài người đến đây
giọt mưa có vô ưu
nước mát lạnh trên tay không nói xa xôi
về cơn hồng thủy
chỉ thầm thĩ rơi rơi rơi
Cổng làng
Cổng làng vẫn thức bấy lâu
Chứng nhân dâu bể nhuộm màu phôi pha
Người ở gần kẻ phương xa
Ngược xuôi vẫn nhớ lối qua cổng làng
Biên giới
Có lần tôi tự hỏi
mình giữ điều gì ở đây?
đất à?
ừ thì đất
một thằng bạn tôi bảo
“Giữ cho dưới kia
người ta ngủ ngon”
có lẽ đúng
Sáng tác; Có và không
rắc đầy sáng tác như những vụn đường - đắng
anh cắt niềm hy vọng le lói
sự hy sinh thống khổ tuyệt vọng chờ đợi thứ tha
ngàn sợi tơ mảnh tan ra tan ra
thẩm thấu từng con chữ
Người đào hà trước bình minh; Phía đảo
Những người đàn bà gầy guộc tựa bóng mình
Lưng còng xuống trước uy quyền của sóng
Đánh vào đá tìm mầm sống
Đàn hà bám chặt như nỗi khổ nhọc bám đời
Nếu cả đời này không rực rỡ thì sao?; Có đám mây chở nghề chiếu bay qua
có sao đâu
câu thơ chải tháng năm
mượt mà con đường chảy bước đam mê
ngã rẽ nào cũng hồi quy vĩnh cửu
ô cửa tròn mơ ước ngày xưa
phím mưa buồn tí tách mắt trong
Thương Mường
hai người thương nhau từ đâu?
câu ca ngân nở
chén rượu núi nồng lên lưng trời
một bông chuối rừng chênh vênh đỉnh đồi
búp tay em ngát đỏ
gió suối nhẹ lay
đưa đôi chân nhón nhén mặt trời
Sách cổ
Tôi cũng sẽ dạy con cháu rằng
Những trang sách ngủ yên trong ống nứa
Giắt trên lưng đời đời con cháu Bàn Vương…
Những trang sách tạo tác cốt cách Dao nhân
Vượt tăm tối mang giấc mơ tổ tiên đi khắp thế giới
Những trang sách không lên trời
Theo hồn ma ngang cửa mơ về Dương Châu(*)…
Mưa trúc; Trên bến sông mùa khô
đã trôi bao mùa thu qua
xa kia cánh đồng hoài vọng
rau khúc cũng rũ buồn
có phải chú dế ngập ngừng hát trong cỏ
ru cả triền đê
đang thức chờ một cơn mưa trễ hẹn
Vẻ đẹp; Với biển
Những mỏm đá kiên nhẫn ngàn đời
như mỏ neo chờ đợi
hòa vào biển triệu niềm mòn mỏi
lắng đọng mênh mang xa tắp cát vàng
Chỉ có hàng cây dầu dãi hiên ngang
mùa này xanh đến lạ
bậc bậc thềm rêu, li ti hoa dại
dẫn lối vào cổ tích xưa...
