Có những vùng đất người ta đến chỉ để ngắm nhìn rồi rời đi. Nhưng cũng có những nơi, chỉ một lần đặt chân tới là đủ để mang theo thương nhớ rất lâu. Đảo Cồn Cỏ là một nơi như thế, luôn để lại trong lòng du khách dư vị dịu dàng của biển xanh, vị mặn của gió và những nhớ thương khó gọi thành tên.
Nằm giữa biển khơi phía đông tỉnh Quảng Trị, cách đất liền khoảng ba mươi cây số, Cồn Cỏ từ lâu đã được biết đến như một hòn đảo tiền tiêu giàu truyền thống anh hùng. Trong ký ức của nhiều người, đó là đảo của đạn bom, của những năm tháng gìn giữ biên cương vùng biển trong gian khó, của ý chí kiên cường giữa trùng khơi. Nhưng hôm nay, Cồn Cỏ đang mở ra một diện mạo khác: xanh hơn, hiền hòa hơn, gần gũi hơn và đầy sức hút đối với du khách bốn phương.
Du khách đến Cồn Cỏ bây giờ không chỉ để nghe chuyện cũ, mà để thấy một hòn đảo trẻ đang chuyển mình từng ngày. Đến để đi dưới những tán rừng xanh rì giữa biển, ngắm san hô dưới làn nước trong veo, ăn những món ngon đậm vị biển, thức dậy trong tiếng gió sớm và nghe lòng nhẹ tênh như vừa bỏ lại mọi xô bồ trên đất liền.
Cồn Cỏ không ồn ào. Đảo cũng không cố gắng làm mình thành nơi náo nhiệt. Chính sự mộc mạc, nguyên sơ và chân thành ấy lại trở thành điều giữ chân lữ khách. Buổi sáng ở cảng Cửa Việt, gió biển thổi lồng lộng. Từ đây, những chuyến tàu cao tốc đưa khách ra đảo mỗi mùa du lịch. Khi tàu rẽ sóng, cảm giác như đang bước khỏi nhịp sống thường ngày để đi về một nơi chậm hơn, yên hơn.












