Em bé Đồng Hới; Em bé và biển cả
Em bé thủ thỉ kể
Về ước mơ bay xa
Muốn rời khỏi ngôi nhà
Một ngày không có biển
Sóng vỗ về lưu luyến
Biển sẽ mãi ở bên
Gửi con sóng dịu êm
Nằm trong trái tim nhỏ.
Tiếng dương cầm; Lóe trắng
chỉ khi viết về em
tôi mới nghe tiếng dương cầm mọc ra
từ các ngón thơ
bồi đắp thính lực như loài bướm đêm
Galleria mellonella
em có nghe tiếng dương cầm nói gì không
còn thơ là còn thương.
Hoa trong nhà cổ; Hoa gạo
trong căn nhà cổ
ta cắm một bình vụn vỡ
bồi hồi
cất chuyện tháng, năm...
Khúc hát khi say; Ngày của nàng
Ngày của nàng thế giới lao xao
khuấy theo chiếc đũa
Rồi trở nên tinh tươm
Nhành thạch thảo trên bàn tươi lâu
Tím dịu dàng từ kiếp trước
Thuở dáng gầy còn đó dư hương.
Đôi môi; Xoay
thế này em hiểu tôi chưa
nếu còn xoay nữa hãy chừa tôi ra
bao giờ chê chán người ta
số em rỉ rét sẽ là phận tôi.
Chơi ném lia thia; Chân thật Thị Mầu
Cuộc chơi bắt đầu
ném ngang không ném dọc
hai, ba lần lặn
một lần nhảy
đơn giản thế cũng phải học
Ông cùng cháu
chơi thia lia.
Hẹn ước
Chẳng đợi đến kiếp sau
Mình cắm rễ trần vào sâu lòng đất nứt
Cứ dầm dề ngập úng
Cứ rạc người hong bấc cuối thu
Vạt phù sa tươm máu
Vẫn siết chặt tay
Hẹn nhau.
Về làng
Tôi về tìm lại bến sông
Ngày xưa tôi đã đợi trông một người
Làng tôi nay khác xưa rồi
Chẳng còn dáng cũ từ hồi tôi xa
Có những cung đường sau chiến tranh
Các anh các chị nằm đây
Xa quê mấy trăm cây số
Những nấm mộ lặng im
Không đòi ai thắp hương
Không đòi ai xây tượng đài Tổ quốc ghi công
Không nói được lời nào
Lau mộ cho các anh các chị
Những nén hương chúng tôi khấn lạy
Có những cung đường sau chiến tranh như thế!
Ăn cơm niêu ở Vinh
Bưng bát cơm lên nhớ mẹ ngày xưa
đũa cả bắc ngang ký ức
cơm nhà ta nấu trong nồi đất
mẹ xới đầy cho con
như thế này; trước một ngày đầy nắng
cách đó không xa
ngay trước cú nhảy vọt của con tắc kè đầu lửa
những đốm hoa mào gà nức nở
cái bóng của người vừa rời đi làm rơi ra thứ nỗi buồn chật chội
trước một ngày đầy nắng
