Ảnh nghệ thuật
2
3
1
2
Thương lắm Quảng Trị ơi!
Thế là kể từ tháng bảy năm nay trong cuộc sắp xếp lại giang sơn như cách chúng ta thường gọi, hai tỉnh Quảng Bình và Quảng Trị được về chung một nhà. Khi quyết định sáp nhập được chính thức công bố lòng tôi rưng rưng, nao nao như đang trở lại ngõ làng thấp thoáng những vệt nắng sớm trong cái buổi lên đường nhập ngũ. Không lâu nữa, chỉ mấy giờ sau thôi chàng trai tuổi mười tám sinh ở cuối dòng Linh Giang sẽ khoác lên mình bộ quân phục và chặng đường làm lính phía trước không thể đoán định được ra sao cả. Đất nước đang còn chiến tranh, sự chia cắt non sông vẫn còn đó. Sau sông Gianh, Bến Hải, Thạch Hãn mang nỗi niềm chia ly khi kết thúc 81 ngày đêm trong mùa hè đỏ lửa vô cùng tàn khốc và đầy tang thương mang tên Thành Cổ. Vết thương đó hằn sâu trong ký ức dân tộc từ thuở ấy đến bây giờ. Của một, từ một Quảng Trị hôm qua và của một, cho một Quảng Trị hôm nay. Riêng và chung, đâu dễ nói đủ, nói hết cho tôi, cho em, cho bạn bè, cho đồng đội…
Thương lắm Quảng
Thương lắm QuảngThương lắm QuảngThương lắm QuảngThương lắm Quảng
