Dây cháy chậm
Sáng hôm ấy, lúc đang đi công tác ở một nơi rất xa nhà, điện thoại tôi rung lên báo có tin nhắn mới. Tin được gửi từ một số máy lạ nên thoạt đầu tôi định xóa đi ngay.
Ô cửa hướng Đông
“... Ít nhất phải có một cửa sổ hướng đông. Sáng ra, mở cửa một cái là nắng chạy ùa vào. Sáu giờ kém là phòng đã sáng choang lên. Ngay ở đó sẽ treo một giỏ cây, em thích cây thôi chứ không thích hoa. Cây gì thì chưa nghĩ ra, nói chung cứ cây lá nhỏ tí ti là em thích. Anh biết không, cái cửa sổ đầy...
Tiếng gió
Phải mất hồi lâu, tôi mới chợp mắt. Hành khách cạnh tôi sở hữu những thứ rất kỳ quái. Chỏm tóc trắng nằm ngay trước trán, mày ngắn củn, đôi mắt dựng lên. Mỗi lần gã đi, chẳng hiểu sao tôi cứ nghĩ gã đang tìm đường lên trời.
Đồng tháng ba sương bắt đầu lên
Theo lời anh Cu thì bu anh chết vì đi vớt củi nhưng bà tôi bảo không phải, chết vì đói chứ củi đuốc gì. Bu nó dân thuyền chài, từ trên mạn theo lũ dạt về, thấy đến tháng đẻ mà còn lênh đênh bà mới bảo thôi lên bờ, đất vườn nhà tôi đấy, khoanh lấy một góc, nhờ ba bề xóm làng dựng tạm cái lều, lúc...
À ơi bên ấy trời đổ mưa*
Họ đến chốt trung chuyển này lúc hơn 5 giờ chiều. Ánh nắng đầu thu bắt đầu dịu, chênh chếch vệt úa vàng xuống đoàn người mỏi mệt tạo thành những chiếc bóng đổ dài, đan vào nhau bất tận trên quốc lộ hoang hoải.
Gió chàng Bân
Ngọc đọc chậm, có trang thì viết nhật ký từ gia đình đến câu chuyện với khách, có trang ghi thơ, không biết có phải của bác hay không. Ở một trang ố vàng, nét bút mực học sinh cách hơn chục năm về trước: “Ngựa trắng ba lần hí, trời xanh không vẩn mây/ Bân sơn ba tầng cỏ mọc thơm/ Ngang qua đây nghe gió reo thầm/ Tiếng...
Những vảy
Đâu phải ai cũng đi câu vì cá.
Bước ngoặt
Một người đàn ông bước vào. Ông ta chắp hai tay trước ngực, bước đi chậm rãi, ánh mắt thấp thoáng sự dè dặt. Mái tóc bạc gần hết, nhưng dáng người vẫn còn giữ được nét cứng cáp của một thời từng trải.
Nỗi đau của mẹ
Bố ham chơi một thời sau ngày trở về từ cuộc chiến, dường như để bù đắp những tháng ngày mất mát quá nhiều trong bom đạn. Bà không nói, đôi khi chỉ thủng thẳng: “Nó là đàn ông, chấp nhận được. Chỉ sợ gái nạ dòng rồi, mà không biết phận đi mồi trai tơ!”.
Dòng sông giữa hai ta
Tôi đứng tần ngần hồi lâu trước cánh cửa gỗ màu cánh gián. Rồi tôi cũng quyết định mở ra cánh cửa thần kỳ tôi từng tưởng tượng từ đêm hôm trước... Căn phòng nhỏ chừng 12 mét vuông, bài trí hài hòa, ấm cúng. Có hoa tươi, có bàn làm việc, có một cuốn sổ giấy bìa màu hồng cùng cây bút bi để nghiêm ngắn phía trên.
CHIỀU BÀNG BẠC, Ô CỬA NHOÈ ĐI
Đàn dê về, tiếng lục lạc rinh rang. Dê nhỡ đi tìm cỏ ăn thêm. Dê tơ dụi sừng vào đá. Dê già vênh vang, lắc lư hạ bộ. Đèn tù mù sáng. Nồi canh sắn thịt vụn bốc khói trắng. Lũ trẻ tranh nhau vớt mỡ nổi trên mặt và lấy và để, chúng không biết người lớn đang rối như tóc người ốm.
